Hành tinh cấp cao
Các hành tinh còn lại, từ Sao Hỏa tới Diêm Vương, đều nằm phía bên ngoài quỹ đạo Trái Đất và được gọi là các hành tinh cấp cao. Chúng chỉ ở cấp cao hơn về mặt quỹ đạo. Khác với hai hành tinh cấp thấp, các hành tinh cấp cao không bao giờ xen vào giữa Trái Đất và Mặt Trời. Cũng không như các hành tinh cấp thấp, mà khả năng quan sát bị giới hạn chỉ vài tiếng trước khi mặt trời mọc hoặc sau khi mặt trời lặn, các hành tinh cấp cao có thể nằm ở phía đối diện với Mặt Trời và có khả năng nhìn thấy được vào bất kỳ thời điểm nào trong đêm.
Hãy cùng dõi theo một chu kỳ của Sao Hỏa. Ta bắt đầu khi hành tinh này nằm tại giao hội cấp cao ở phía xa của Mặt Trời vào ngày 1/7/2000. Sao Hỏa cách Mặt Trời gần 1° về phía bắc. Nếu phóng to lên, ta sẽ thấy Sao Hỏa đang ở pha tròn – nhưng các hành tinh cấp cao luôn gần như tròn và không bao giờ thấy được ở dạng lưỡi liềm. Tua nhanh thời gian về phía trước theo tốc độ từng ngày một, ta thấy Sao Hỏa di chuyển rất chậm về hướng đông so với các ngôi sao ở xa, nhưng Mặt Trời đang đi nhanh hơn và bỏ Sao Hỏa lại phía sau. Không giống các hành tinh cấp thấp, vốn di chuyển nhanh hơn Mặt Trời và xuất hiện trở lại ở phía đông Mặt Trời trong bầu trời buổi tối sau giao hội cấp cao, Sao Hỏa tụt lại phía sau và xuất hiện trở lại ở phía tây Mặt Trời trong bầu trời buổi sáng. Tốc độ chênh lệch giữa Mặt Trời và Sao Hỏa rất thấp, và cần ít nhất một tháng để Sao Hỏa cách đủ xa phía tây Mặt Trời để có thể hiện ra ở phía trên chân trời lúc bình minh. Do ở phía xa của Mặt Trời, nên nó nhỏ xíu khi nhìn qua kính thiên văn và không có gì đặc sắc ở độ sáng cấp 2, vì vậy chu kỳ của nó không khởi đầu một cách ấn tượng.

Vào ngày 1/1/2001, ta chuyển thời gian tới lúc 4 giờ sáng. Sau đó cho đồng hồ trôi nhanh về phía trước với tốc độ từng ngày một, ta nhận ra Sao Hỏa lúc 4 giờ mỗi sáng lại lên cao hơn so với sáng hôm trước. Đó là do nó mọc sớm hơn vài phút mỗi ngày. Vào đầu tháng Ba, Sao Hỏa cách vài độ về phía phía bắc của ngôi sao đỏ Antares, "địch thủ của Hỏa Tinh".
Tới khoảng ngày 15/3, ta vặn đồng hồ tới 2 giờ sáng và lại tiếp tục tua nhanh thời gian để chứng kiến một sự thay đổi thú vị trong chuyển động của hành tinh này. Vào tháng 4/2001, chuyển động về phía đông của nó bắt đầu chậm đi rõ rệt so với các ngôi sao, tới ngày 15/5 thì dừng lại, đứng yên trong chốc lát, sau đó đảo ngược hành trình và quay đầu về phía tây theo chuyển động ngược chiều. Dĩ nhiên, hành tinh này không thực sự đi lùi; đó chỉ là ảo giác quang học, nhưng lại rất thuyết phục. Trong suốt vài tháng mà Trái Đất, đang di chuyển nhanh hơn ở quỹ đạo bên trong, vượt qua Sao Hỏa, hành tinh này trông như đi lùi so với các ngôi sao. Đây chính là hiện tượng mà bạn nhìn thấy khi vượt qua một chiếc xe chuyển động chậm hơn trên cao tốc – tại thời điểm bạn vượt qua, chiếc xe kia trông như lùi lại phía sau so với cây cối và những ngọn đồi ở xa, dù cả hai đều đang tiến về phía trước với tốc độ khác nhau.
Sao Hỏa chuyển động ngược chiều về phía tây với tốc độ tăng dần trong mùa hè. Trái Đất vượt Sao Hỏa vào ngày 13/6/2001, rồi sau đó hành tinh đỏ đi vào điểm xung đối; nó đối điện với Mặt Trời. Lúc này, Sao Hỏa mọc lên khi mặt trời lặn và thấy được suốt cả đêm. Một tuần sau, nó tiến tới vị trí gần Trái Đất nhất và là lúc nó sáng nhất. (Ngày xung đối và ngày gần nhau nhất sẽ là một nếu hai quỹ đạo là những đường tròn hoàn hảo, nhưng chúng bị méo nên hai ngày này lệch nhau vài hôm). Tại thời điểm này, Sao Hỏa sáng hơn khoảng bốn cấp so với lúc nó ở giao hội cấp cao, hay sáng hơn 40 lần! Sao Hỏa và Sao Kim thay đổi độ sáng nhiều hơn bất kỳ hành tinh nào khác. Bạn đủ khả năng để suy luận vì sao lại thế.
Sau xung đối, Sao Hỏa bắt đầu mờ dần do bị Trái Đất bỏ lại phía sau. Hành tinh này lặn sớm hơn mỗi ngày và tiếp tục đi ngược chiều về phía tây cho tới ngày 19/7/2001, nó trông như dừng lại thêm lần nữa so với các ngôi sao rồi quay lại với chuyển động thường lệ về phía đông. Sao Hỏa đi lùi về phía Antares trong suốt đầu tháng 7, nhưng lại tự đảo ngược hành trình trước khi chạm tới ngôi sao này. Giờ là ngày 1/7/2001, ta sẽ chuyển thời gian tới 10 giờ tối, rồi lại cho đồng hồ trôi nhanh về phía trước.
Phóng to Sao Hỏa lên trong suốt những ngày cuối thu của năm 2001, ta thấy nó gần như tròn, nhưng không phải 100%. Hình khuyết này cách còn xa pha tròn mà một hành tinh vòng ngoài có thể đạt được.
Sao Hỏa tăng tốc về phía đông, băng qua hoàng đạo vào ngày 10/2/2002, quay lại giao hội cấp cao với Mặt Trời vào ngày 10/8/2002.
Mỗi lần Trái Đất vượt Sao Hỏa, khoảng cách giữa hai hành tinh lại một khác vì quỹ đạo của chúng không tròn. Những lần chúng xung đối và ở gần nhau nhất trong một phần ba đầu tiên của thế kỷ 21 xảy ra vào tháng 8/2000, tháng 7/2018, và tháng 8/2035.
Qua kính thiên văn, Sao Hỏa là một đối tượng đầy thách thức. Ngay cả khi gần Trái Đất nhất, nó vẫn nhỏ một lạ lùng – và đáng thất vọng, độ phóng đại cao trên một chiếc kính thiên văn tốt cùng bầu khí quyển ổn định là điều kiện cần để có thể quan sát được nhiều chi tiết. Việc luyện tập cũng là cần thiết – bạn sẽ không thấy nhiều thứ ở lần lướt qua đầu tiên, dù đó có là một đêm lý tưởng. Hãy dành thời gian để mắt bạn có thể chọn được ra các chi tiết tinh vi. Những chỏm cực sáng cùng màu trắng của chúng tương phản rõ rệt với các sa mạc màu cam bao phủ phần lớn bề mặt hành tinh. Vùng lòng chảo khổng lồ Hellas, khi được lấp đầy bởi những đám mây trắng, có thể cạnh tranh với các chỏm cực về độ lộng lẫy. Những vệt tối mờ ảo hiện ra trong các điều kiện lý tưởng khiến những người mê đắm hành tinh này ước ao có được một chiếc kính thiên văn lớn hơn để thấy được thật nhiều.
Nếu tính theo thời gian trên Trái Đất, Sao Hỏa quay một vòng quanh trục trong 24 giờ và 37,5 phút, nên bạn có thể thấy nó tự quay một cách đáng kể trong suốt hành trình của một tối. Mỗi đêm ta lại thấy Sao Hỏa xoay thêm được một chút. Các chi tiết bề mặt xê dịch 37 phút so với cùng thời điểm đêm hôm trước, và trong vòng một một tháng bạn có thể thấy toàn bộ bề mặt của hành tinh. Hai mặt trăng của Sao Hỏa (Phobos và Deimos) quay quanh nó cực kỳ nhanh – Phobos mất 7 giờ, còn Deimos mất 30 giờ để hoàn thành một vòng quanh hành tinh mẹ. Những mặt trăng này chỉ có thể thấy được qua những chiếc kính thiên văn rất lớn.
Đường đi của Sao Mộc cũng tương đồng với đường đi của Sao Hỏa (và tất cả các hành tinh cấp cao còn lại), dù chu kỳ của nó ngắn hơn. Ta bắt đầu với Sao Mộc ở phía xa của Mặt Trời vào ngày 19/7/2002. Tua nhanh thời gian về phía trước với tốc độ từng ngày một (và giữ cho Sao Mộc ở phía trên chân trời), Mặt Trời dường như đã vút đi mất, bỏ hành tinh này lại phía sau, và Sao Mộc xuất hiện lần đầu tiên trong bầu trời buổi sáng chưa đầy một tháng sau đó, lúc mà độ sáng của nó rất lớn (chỉ kém Sao Kim) nên tương đối dễ quan sát. Sao Mộc mọc sớm hơn 4 phút mỗi ngày (giống như các ngôi sao, vì hành tinh này chuyển động rất chậm so với nền sao), cuối cùng nó mọc trước nửa đêm và tiến vào bầu trời buổi tối (26/10/2002). Tới ngày 5/12/2002, Trái Đất bắt đầu đuổi kịp Sao Mộc, và hành tinh này bắt đầu chuyển động ngược chiều của mình về phía tây. Trái Đất và Sao Mộc ở gần nhau nhất vào ngày 2/2/2003, đây cũng là thời điểm nó ở vị trí xung đối (chênh nhau khoảng vài ngày). Sao Mộc kết thúc chuyển động ngược chiều của mình vào ngày 5/4/2003, quay lại với chuyển động về phía đông, và tiếp tục đi về phía đông cho tới khi biến mất bên trong ánh sáng chói lòa của Mặt Trời vào tháng 8. Nó ở điểm giao hội cao cấp vào ngày 21/8, và chu kỳ 13 tháng được hoàn tất.

Khoảng cách lớn của Sao Mộc khiến cho kích thước và độ sáng của nó chỉ thay đổi chút ít trong suốt chu kỳ quỹ đạo, và giữ một kích thước lớn ấn tượng khi so sánh với các hành tinh còn lại. Chỉ một chiếc kính thiên văn nhỏ cũng sẽ cho thấy một vài dải mây nằm song song với xích đạo hành tinh, có thể cả Vết Đỏ Khổng Lồ – một cơn bão trong khí quyển Sao Mộc. Một chiếc kính thiên văn tốt sẽ cho thấy nhiều chi tiết hơn mức một người có thể phác họa lại. Hành tinh này quay quanh trục rất nhanh trong 10 giờ cho phép bạn thấy được toàn bộ bề mặt của nó trong suốt hành trình của một đêm dài.
Bốn mặt trăng lớn của Sao Mộc là niềm vui bất tận với những người yêu thiên văn nghiệp dư, và được phát hiện ra bởi Galileo. Chúng có thể được nhìn thấy qua bất cứ chiếc kính thiên văn nào, thậm chí ống nhòm. Các mặt trăng này quay quanh hành tinh mẹ khá nhanh (từ 1,68 ngày với Io tới 16,7 ngày với Callisto) khiến mỗi đêm chúng hiện ra một khác. Chuyển động của chúng có thể được ghi nhận gần như từng phút nếu chúng ở gần nhau hoặc gần hành tinh mẹ. Những người yêu thiên văn nghiệp dư sở hữu các kính thiên văn đủ tốt thường ưa thích ngắm nhìn những mặt trăng này đi qua phía trước Sao Mộc, phủ bóng của chúng lên hành tinh mẹ (những cái bóng tối màu này tương phản rõ rệt so với những đám mây sáng trắng), biến mất trong bóng của hành tinh, bị che khuất bởi rìa hành tinh hoặc thậm chí (rất hiếm) che khuất lẫn nhau. Các mặt trăng của Sao Mộc che khuất lẫn nhau khi đường ngắm của ta nằm trên mặt phẳng quỹ đạo của chúng, hiện tượng này xảy ra vào tháng 6/2003, tháng 4/2009, tháng 11/2014, tháng 3/2021 và tháng 10/2026.
Chuyển động của Sao Thổ và các hành tinh vòng ngoài còn lại tương tự như Sao Mộc và sẽ không được xem xét tại đây. Tuy nhiên, hệ thống vành đai và mặt trăng của Sao Thổ khiến hành tinh này nổi bật so với phần còn lại.
Vành đai Sao Thổ là một trong những kỳ quan tuyệt vời nhất của bầu trời đêm khi được quan sát qua một kính thiên văn đủ tốt. Một vài vành đai quay quanh hành tinh mẹ, tách biệt hoàn toàn, có sự trái ngược về độ sáng và độ rộng. Những vành đai này được cấu tạo từ các hạt băng và đá. Bản thân hành tinh này khá nhạt nhẽo, nhưng những vành đai đã bù đặp cho sự thiếu vắng của các các đám mây.

Hệ vành đai Sao Thổ bao quanh xích đạo hành tinh. Cực của Sao Thổ nghiêng đáng kể so với mặt phẳng quỹ đạo của nó, và khi hành tinh này quay quanh Mặt Trời, ta thấy những vành đai này liên tục thay đổi hướng nghiêng theo chu kỳ quỹ đạo 30 năm của hành tinh. Khi cực Sao Thổ nghiêng về phía Trái Đất nhiều nhất hoặc ra xa nhất – như đã xảy ra vào năm 2002 và lặp lại vào năm 2017 – ta sẽ thấy những vành đai này "mở ra" trước mắt mình với một góc nghiêng bằng 27°; chúng rộng và sáng. Vào giữa những ngày này, đường ngắm từ Trái Đất sẽ trùng với mặt phẳng chứa các vành đai trong một khoảng thời gian ngắn, khiến chúng gần như biến mất khỏi tầm nhìn. Hiện tượng này xảy ra vào tháng 9/2009 và tháng 3/2025, nhưng trong cả hai dịp, hành tinh này lại ở phía sau Mặt Trời nên ta mất đi cơ hội hiếm có để trông thấy Sao Thổ mà không kèm theo các vành đai của nó. Phải đến tận năm 2038, ta mới thực sự có cơ hội để trông thấy Sao Thổ không có vành đai.
Các mặt trăng của Sao Thổ khó quan sát hơn bốn mặt trăng lớn của Sao Mộc, nhưng mặt trăng khổng lồ Titan có thể nhìn thấy được qua bất kỳ kính thiên văn nào và ngay cả một chiếc cỡ vừa cũng cho thấy thêm một hoặc hai mặt trăng nữa. Titan sáng cấp 9 quay quanh Sao Thổ trong 16 ngày, và nằm cách hành tinh mẹ một khoảng bằng năm lần đường kính vành đai khi ở phía đông hoặc phía tây của hành tinh. Rhea, Dione, và Tethys có độ sáng trong khoảng cấp 10 tới cấp 11, quay nhanh hơn, và gần hành tinh mẹ hơn.
Thiên Vương và Hải Vương đủ sáng để thấy được bằng ống nhòm hoặc kính thiên văn cỡ nhỏ, thậm chí Thiên Vương đã được nhìn thấy bằng cả măt thường, nhưng phải có mẹo để tìm ra được vị trí của nó. Đĩa tí hon màu lục nhạt của các hành tinh này giúp phân biệt chúng với những ngôi sao ở độ phóng đại cao (đây chính là cách mà William Herschel phát hiện ra Thiên Vương), nhưng chúng hiện lên mà không kèm theo một chút đặc điểm bề mặt nào và các mặt trăng của chúng cũng chỉ thấy được qua những kính thiên văn lớn. Hai hành tinh này di chuyển chậm chạp qua các chòm sao và không thu hút được nhiều sự quan tâm từ những người yêu thiên văn thiên văn nghiệp dư.
Diêm Vương trông giống một ngôi sao mờ với độ sáng cấp 14, và chỉ có thể thấy được bằng kính thiên văn nghiệp dư rất lớn. Bạn có thể xác nhận việc tìm ra hành tinh này khi ghi lại chuyển động chậm chạp của nó so với các ngôi sao từ đêm này qua đêm khác.